Rắn yêu thương !
Ngày này của 11 năm về trước, vào lúc 14 giờ 12 phút chiều mùng 2 tết âm lịch năm 2001 Rắn được sinh ra trong sự mong mỏi của biết bao nhiêu người yêu thương Rắn . Rắn ra đời, tết bỗng vỡ òa trong sự sung sướng, đợi chờ và mong mỏi... trong gia đình của cả 2 bên, tưởng chừng như tết vẫn chưa về. Bởi tết của cả nhà vẫn còn lặng im chờ đợi Rắn đó mà con có biết không...

Hôm nay là ngày sinh nhật của con, đáng lý ra mẹ phải viết sớm hơn nữa cho đúng ngày con ra đời nhưng em DuyTrau của con bị sốt quấy khóc mấy ngày liền, thành thử mẹ không thể làm được con ạ. Bây giờ đã bước sang một ngày mới, hứa hẹn biết bao điều tốt đẹp khác rồi, DuyTrau đã ngủ yên thì mẹ mới có thể ngồi vào bàn máy, gõ vào đây những dòng này cho Rắn yêu của mẹ được. Hiện tại thì Rắn chưa đọc được thứ ngôn ngữ MA này, nhưng chỉ còn 7 năm nữa thôi Rắn vào đại học, Rắn sẽ biết mình cần thứ ngôn ngữ mẹ dạy hàng ngày mà Rắn nhất quyết không chịu học và cho là nó khó, với lại đã không cần thiết với con. Rồi khi đó Rắn biết nghĩ suy rằng tiếng Việt nó quan trọng đối với Rắn ra làm sao. Rắn sẽ năn nỉ mẹ dạy con, lúc ý mẹ cũng đã khó tính đi rồi, chắc Rắn chỉ có nước về quê mẹ xin du học thôi con.

Rắn yêu của mẹ !
Lại nói về chuyện sinh ra thằng Rắn của mẹ là lúc ấy, mẹ cũng đã có tý tuổi rồi, mẹ không có gia đình người thân ở bên cạnh, nên mẹ đã trang bị cho mình thứ cần thiết nhất đó là chồng sách dày cỡ... toàn viết về cách nuôi dạy con... Một động lực quan trọng không kém nữa đó là papa của Rắn, người duy nhất bên cạnh mẹ, tiếp sức cho mẹ trong những ngày mẹ nuôi con khôn lớn đến bây giờ . Một tay mẹ làm tuốt mọi công việc trong gia đình, mẹ như một Osin cao cấp hiện diện trong nhà ta vậy đó. Trong khi đó ở VN người ta phải kiêng đủ thứ , còn mẹ chả kiêng gì, kể cả khi còn nằm trong bệnh viện . Bác sĩ bảo thế, ngừoi Nhật không kiêng tắm, không kiêng ăn uống , không kiêng vận động, sau khi sinh càng vận động nhiều càng tốt . Thế đấy ! Ở nhà bên ngoại, 2 ông bà và các bác, các dì ai ai cũng lo lắng gặng hỏi khi sinh Rắn ai nấu cơm cho ăn, ai giặt QA cho , ai bế Rắn cho ngủ v.v... Còn có ai vào đây nữa hehe !!!

Lạy chúa, Rắn của mẹ khi sinh ra đã nặng 3680g cao 52cm . Mẹ đã nuôi Rắn bằng chính dòng sữa của mình nên Rắn lớn rất nhanh. Trộm mụ Rắn không có bệnh tật gì, rất hiếu động, sống rất tự lập, khôi ngô tuấn tú, da dẻ trắng trẻo hồng hào, về VN chơi ai cũng hỏi mẹ Mai trang điểm cho Rắn phải không ? Hii Rắn của mẹ học rất giỏi, năm kia Rắn được cô giáo chủ nhiệm gọi papa đến nói chuyện sau khi họp lớp xong. Cô giáo nói Rắn học giỏi nhất trường đấy, với điểm thi cao nhất toàn khối . Rắn thích học toán lý hóa, nhất là làm toán rất nhanh , ghét viết chữ hán nhưng khi cần phải viết, Rắn viết chữ Hán cũng rất đẹp . Mặc dù mẹ chưa dạy Rắn một chữ nào , thật lòng thì mẹ không dạy được Rắn học , Papa cũng thi thoảng mới ngó tới. Gomen! Nhưng hàng ngày mẹ vẫn lớn tiếng nhắc nhở và hỏi xem Rắn đã làm bài tập chưa ? Chuyện Rắn học giỏi mẹ vẫn dấu nhẹm chưa nói cho biết, sợ Rắn tự mãn lại chểnh mảng. Nhưng có lẽ kể từ khi papa mua cho cái máy chơi gams tới nay, thì hình như kết quả học có vẻ lắng xuống, không thấy cô nhắn gọi sau lần họp lớp như trước nữa . Rắn học giỏi một phần có thể được thừa kế từ papa, chứ còn mẹ thì dốt đặc rồi .Dzưng mà papa của Rắn cũng mới chỉ học xong Đại học, ở Nhật thì mới chỉ là thoát nạn mù chữ , còn ở Vn nhà nào có con vào được đến ĐH cứ gọi là oai lắm rồi hiiii.

Hôm nay sinh nhật con nhưng mẹ bận đi làm, nên không làm được bánh gaotou để chúc mừng con được .Tuy vậy, mẹ cũng đã làm bánh mừng con và papa, đem đến ăn tiệc chung với hội SVVN hôm bữa 30 tết rồi đó. Thông cảm cho mẹ nhé con . Mẹ là người năng động, ưa làm việc không ưa ngồi chơi tán phét . Mẹ đi làm là mẹ rất tự hào đấy con ạ ! Người Nhật bây giờ đã khác xa trước rồi . Bây giờ người ta gặp nhau câu đầu tiên họ hỏi nhau thường hỏi có đi làm gì không ? Nếu nói đi làm gì đó thì thế nào cũng nhận được câu chúc mừng vui vẻ . Bà Nội của con làm y tá, bà chống gậy đi làm đến 73 tuổi mới nghỉ việc đó con . Người Nhật là chịu khó làm việc nhất nhì thế giới, họ làm việc quần quật từ sáng cho đến đêm , không có giấc ngủ trưa như ngừoi Việt, chỉ có duy nhất một tiếng nghỉ ăn trưa. Rất ngưỡng mộ con ạ ! Mẹ có công ăn việc làm đoàng hoàng và sống hòa nhập như những người Nhật là đã thể hiện được một phần con người của mình, để cho người ta đánh giá rồi đó con. Bởi xung quanh ngừoi thất nghiệp nhiều , chuyện tìm được một việc làm thích hợp không phải là dễ (loại trừ những công việc bần cùng không ai muốn làm .) Trước kia Mẹ cũng đã phải năm nỉ bà Nội và papa của con hoài mới được đi làm đấy . Cho nên con hãy hiểu và cảm thông cho mẹ, mẹ con ta hãy vì nhau con nhé ! Sinh nhật con hôm nay mẹ chỉ có món quà mọn này thôi nhưng nó sẽ vô cùng ý nghĩa với con . Một mai khi con lớn lên , có thể khi đó , vì một lý do nào đó có thể mẹ sẽ không còn trên đời này nữa, thì con vẫn có món quà của mẹ để lại là những dòng chữ này gửi vào ngôi nhà ảo của Ông ngoại, con hãy giữ gìn và trân trọng nó . Thường thì năm nào sinh nhật con mẹ cũng vẫn thường ghi chép nhật ký cẩn thận . Năm ngoái mẹ làm tiệc tết và sinh nhật con luôn thể, cũng đã có trương trình vô tuyến của Tỉnh đến nhà ta quay và phỏng vấn mẹ một người Việt vợ Nhật . Con đã nói xấu mẹ là : "Mẹ tôi rất nghiêm khắc , tôi thường bị mẹ mắng vì tội lười đánh răng buổi sáng" đó đó... Quả thực là con rất lười đánh răng, chỉ chăm chải đầu bôi nước ướt bóng mỗi khi ra khỏi nhà thôi Cu Rắn ạ . Con phải cố gắng chứ !!!
Mong con yêu của mẹ mạnh khỏe và học giỏi hơn nhiều nữa nghe con!Mặc dù có em rồi nhưng mẹ vẫn yêu con như ngày nào con còn bé tẹo như Duytrau con ạ.
Yêu và thương con hơn bất cứ thứ gì trên đời này, với mẹ chúng đều vô giá, chỉ có con là Rai cưng (trai trưởng) của mẹ của dòng họ Usu con nhé.
Con hãy cứ ngủ ngon.
Japan mùng 3 tết Nhâm thìn 2012.
Nguyễn Tuyết Mai.

Đón Tết... Mừng Xuân
NguyenTuyetMai.
Con ở xa tết chẳng có dồi
Hồn nhẹ lâng, buồn vui chợt nghĩ
Xứ lạ giao thừa có cút côi ?
Rượu hồng pháo đỏ không mua bán
Chỉ có Rum Has Been* đã sẵn rồi
Một mình một cốc "xông pha" uống
Cảm giác lâng lâng gió nhẹ trôi
Đinh hợi Xuân sang ắt sẽ vui
Hồng phúc con cười, chồng lên chức
Đón tết, mừng Xuân có thế thôi !
Bài này TuyetMai viết đêm 30 tết xuân Đinh hợi . Hôm nay post lại lên đây đọc như một kỷ niệm buồn, vui... để đón tết .
Nhân dịp Xuân về TM xin kính chúc toàn thể quí vị và các bạn độc giả năm mới AN KHANG -THỊNH VƯỢNG.
Đêm 30 tết , thời khắc giao thừa đón năm nhâm thìn.
***Ngày, tháng, năm... 00 giờ đặt chân xuống đất Sài thành , cảm giác đầu tiên là nóng, rất nóng . Chao ôi cái nóng nực của SG lúc này đã thật khó chịu khiến tôi muốn bứt hết những gì dính líu trên cơ thể để được hóa Tiên . Đang từ xứ lạnh trở về mặc trong mình vài 3 tấm áo , bên ngoài 1 áo choàng dạ màu lông chuột mọi ngày yêu mến dễ thương nó là vậy mà lúc này đây sao tôi bỗng thấy ghét nó , muốn vất vất hết cho mát mẻ .
Nhưng khi vào phòng kiểm tra giấy tờ hộ chiếu đứng xếp hàng cả vài phút vẫn ko thấy nóng bức và bực bội bằng lúc đối mặt với anh Công An đang làm 1 việc là coi bộ mặt mình chắc kỳ cục làm sao mà ảnh ngắm , nhìn , coi rất kỹ thời gian rất lâu có cảm giác những người xếp hàng phía sau chắc cũng rất sốt ruột . Bỗng anh gọi giật 1 phát đúng cái tên cúng cơm trong hộ chiếu của mình mà lâu nay ít có ai nhắc đến . Làm mình giật thót người quay lại và được anh ân cần hỏi bằng giọng điều tra xét hỏi không có chủ ngữ : "Làm phẫu thuật chỉnh hình lại mặt à ?" Không bít ảnh thấy mình xí đi không giống y trang nguyên bản chính hay là mình nhìn vưỡn còn ngon ăn hơn cả gái , gái ~ gái hồi mình còn trẻ nữa ??? Mình "bẽn lẽn" trả lời ảnh rất khiêm tốn rằng : "không , em sinh con nên mới khác đi như thế" Gái 1 con mà anh hề hề , cười mãn nguyện ... Cũng có thể mình xộc xệch xấu xí wá chăng và cũng có thể làm cái nhìn mòn mắt anh Công An kia cũng nên chả biết thế nào 
***Sau 2 giờ đồng hồ ngồi đợi đổi chuyến bay , đến giờ đứng xếp hàng kiểm tra số hành lý xách tay ở cửa cuối cùng để bay về quê mẹ ăn tết thì thấy 1 cô nhân viên về nhan sắc cũng chỉ ở mức trung bình kém bỗng phách 1 phát , cô tung chân giò hơi dài làm tà áo dài tha thướt cũng được thể cất lên rồi cô hơi nghiêng người 1 chút, đá bay cái rổ một cách điệu nghệ vẫn dùng để cho khách bỏ đồng hồ hay di động vô đó , chắc cô nghĩ là nó đã vướng ! Cái rổ bay vèo sang bên làm mình phát hoảng và đồng thời cũng khâm phục tài nghệ của cô lắm , nếu xếp cô vào hàng ngũ thể thao để cho cô đi đá banh chắc đạt giải chứ chẳng chơi . Hẳn như thế sẽ hợp hơn là 1 cô gái làm nhân viên phục vụ tại SB mặc áo dài lịch lãm là vậy ! Còn mấy người Nước Ngoài đứng cạnh lúc đó chắc cũng được dịp trầm trồ khen ngợi con gái Việt nam sao mà đa năng lịch lãm , tài đảm đến lạ lùng mà đã không thể nói lên thành lời bằng tiếng Việt !!!
***Hơn 1 giờ nữa lại tiếp tục leo lên cái Máy Bay bé tẹo lần cuối cùng để về gặp mẹ . Ôi MB vừa hạ cánh thằng cu Rắn len lỏi như "trạch" giỏi hơn cả Rắn nữa , hắn đi 1 lèo ra đến cửa và bám theo 1 cô gái còn rất trẻ không biết cô ấy gạ gẫm gì hắn hay tự ý hắn theo mà cứ thế 1 mạch hắn theo cô gái ấy ra xe buýt đi vào bến còn mình tôi với bao nhiêu là hòm siểng ba lô túi sách, máy tính lềnh kềnh v.v. bỏ thì cũng chết mà đi cũng không đành vì người đông như kiến , 1 người "to đùng" như tôi thì không thể len theo để lôi cổ thằng con ngang ngạnh kia lại . Gọi cũng không nghe thấy và có nghe thấy chắc gọi hắn cũng chẳng thưa . Lực bất tòng tâm tôi khóc tồ tồ như vừa thực sự thất lạc mất đi thằng con mà tôi mới đi cùng với nó đây . Cả chuyến Bay lúc đó náo nhiệt cả lên , mọi người nhìn nhau thông cảm cho tôi lắm và có người còn xin trông nom giúp hành lý và bảo tôi chạy đi tìm con đi . Nhưng tôi chạy làm sao được lúc bí giờ nữa , chuyến xe buýt khác cũng vừa kịp đến . Nghe tôi gào khóc thảm thiết , cô nhân viên nhỏ nhắn trên chuyến xe , luýnh quýnh bên tôi để an ủi , sẻ chia và tìm cách giúp đỡ tôi , cô cầm máy nói nhẹ vào loa gọi cho đồng minh ở trong SB chặn lối vào để tìm giúp con tôi . Ôi trời ! thật hú vía nó được 1 anh Công An "bắt giữ" khi lúc ý nó cũng như vừa chợt nghe thấy tiếng mẹ nó kêu khóc thảm thiết gọi tên con mình...
Còn cô gái trẻ kia cũng chỉ biết nhìn tôi sợ sệt, đã không biết nói lên một lời xin lỗi ...
Vài giờ tại sân bay VN.
Japan ngày tháng năm giờ ..

Chuyến nghỉ lại ở Khách Sạn của Đài Loan này may mắn hay rở khóc rở cười nhỉ ? Hehe ...tôi đã gặp một câu chuyện phì buồn cười , sau khi ấy kể lại cho チエコさん nghe thì chị ấy nói rất tiếc là lúc ý đang vào bồn tắm nằm thư giãn nên đã không "phải nghe" thấy cái mà người ta khóc còn tôi thì phì cười phải leo lên cái máy chạy và đạp xe thư giãn ở phòng ngoài Uhm ,,, chắc チエコ muốn được nghe và chứng kiến , nhét nó vào tai những âm thanh rùng rợn khác thường của lũ người bệnh hoạn ấy chăng ? Bình thường thì nó là chuyện 当たり前 nhưng ở đây là lần đầu tiên , thấy nó như có vẻ thô lỗ và ngượng ngùng quá thể làm cho thằng cu Rắn cũng được một bữa hoảng hồn khiếp vía nữa . Choài ,,, tội nghịêp thằng con tôi quá , gomen ne !
Sau khi về phòng chưa kịp nghỉ ngơi thì đã lại hò nhau đi ăn trưa , chúng tôi lang thang dọc theo con đường hầm trong Sân Bay và cu Rắn đã chọn mua cái ổ bánh mỳ của Mỹ to đùng như bát loa to , trong đó có bỏ đầy xúp gồm rau củ quả và bơ sữa thơm ngon tuyệt hảo . Mua 1 lon bia hơi uống tạm với giá hơn 400¥ . Chị チエコ thì chọn mua món ăn của Trung Quốc chính hiệu mà tôi đã không biết tên . Có 1 món đỗ xào cả vỏ trộn ớt tiêu bột thấy có vị cay cay mặn mặn cũng rất hấp dẫn lạ miệng.
Xong bữa trưa thì đã quá chiều thế là lại tiếp tục đi tìm món ăn cho bữa tối . Cơm tàu vợ Nhật nghe nói đã thấy vị ngon rồi , nên cứ nhằm quán ăn nào treo biển của Tàu thì ngó nghiêng xem xét . Cuối cùng thì cũng chọn được món ラーメン như ý . Nhưng túm lại nơi đây , đất thì chính hiệu thật nhưng nước dashi thì ko thể bằng ăn của Nhật được . Nhìn màu nước vẩn đục đen đen ko biết đã được chưng cất từ loại xương của động , thực vật phẩm nào , hay là ... và liên tưởng nghĩ đến xương người thì thấy rờn rợn . Hồi đầu năm vô tình đọc 1 bài báo đăng trên mạng nói về chuyện một số người đàn ông Đài Loan rửng mỡ thừơng tìm mua ăn món cháo thai nhi còn có cả đầu lâu , xương tay chân đứa trẻ để được sung sức thỏa mãn và khỏe mạnh mỗi khi làm "chuyện ấy" thì khiếp vía tận mây xanh . Chuyện này nói thế chắc không ai tin nhưng quả thật tôi đã đọc và nhìn thấy cả hình ảnh của bát cháo có đứa trẻ còn nằm nguyên trong đó nữa , nhưng rất tiếc là đã ko thể copy được bài viết . Còn chuyện mà nghe nói món cao mua từ TrungQuốc đem về nữa thì nhất định là loạị cao được nấu từ xương người rồi . Huhu sợ quá ...Bọn người man dợ này có thể làm bất cứ công việc gì miễn sao thỏa mãn tính ích kỷ cá nhân và có thể kiếm chác được nhìu tiền mà thôi .
Về Nội bài lúc 10 giờ 35 phút buổi sáng . Vào làm thủ tục trình báo nhập cảnh thì gặp 1 tên công an trẻ măng mặt khô khốc , hắn cũng buông 1 câu hỏi khô khốc , lạnh lùng như khuân mặt mốc meo của hắn mà không có chủ ngữ cũng như lần trước về đi qua HCM , hắn hỏi : "Về bao lâu ?" khi đó có 3 người đứng đó , về tuổi tác có thể hơn hắn 1 giáp hoặc hơn nữa ấy chứ . Tôi đã ra bộ không nghe tiếng và bị hỏi giật lại lần nữa vẫn y chang . Mẹ kiếp ,,, ko biết hắn được đào tào tự ngôi trường nào mà ra và ông thầy nào đã dạy cho hắn cách căn vặn khách hàng quốc tế với những câu đại loại như vậy . Chị チエコ ko hiểu nổi ý nghĩa của câu nói đó nhưng cũng cảm nhận được thái độ khiếm nhã của tên mặt giặc ấy và thở dài nói nhỏ bằng Tiếng Nhật đủ cho tôi nghe rõ "Người VN làm công việc tại SB này có thái độ xấu nhỉ " Ừhm ,,, thông cảm đi chắc hẳn tên này chưa 1 lần thoát ra khỏi được lũy tre làng đâu cho nên hống hách kiểu Nghị Quế thời chị Dậu vậy thôi chị ơi !Japan ngày tháng năm ...
NguyenTuyetMai.

Xuân chờ
Trời cao mây trắng, mây hồng
Treo mình lơ lửng trên không gợn buồn
Thuyền ai đợi gió căng buồm
Bãi bờ lau sậy mãi còn phất phơ
Hanh hao chút nắng nhạt mờ
Mặt sông sóng gợn nhấp nhô, lượn lờ
Nai vàng khẽ đạp lá khô
Thu qua, đông đến, Xuân chờ đợi ai !!!
Japan cuối đông.
NguyenTuyetMai.
Giới thiệu về Trà Đạo
Trà đạo được biết đến như một loại nghệ thuật thưởng thức trà. Trong Văn hóa Nhật Bản, Trà đạo được phát triển từ khoảng cuối thế kỷ 12.
Theo truyền thuyết Nhật, vào khoảng thời gian đó, có vị cao tăng người Nhật là sư Eisai (1141-1215), sang Trung Hoa để tham vấn học đạo. Khi trở về nước, ngài mang theo một số hạt trà về trồng trong sân chùa. Sau này chính Eisai này đã sáng tác ra cuốn "Khiết Trà Dưỡng Sinh Ký" (Kissa Yojoki), nội dung ghi lại mọi chuyện liên quan tới thú uống trà.
Từ đó, dần dần công dụng giúp thư giãn lẫn tính hấp dẫn đặc biệt của hương vị trà đã thu hút rất nhiều người dân Nhật đến với thú uống trà. Họ đã kết hợp thú uống trà với tinh thần Thiền của Phật giáo để nâng cao nghệ thuật thưởng thức trà, phát triển nghệ thuật này trở thành trà đạo (chado, 茶道), một sản phẩm đặc sắc thuần Nhật.
Từ uống trà, cách uống trà, rồi nghi thức uống trà cho đến trà đạo là một tiến trình không ngưng nghỉ mà cái đích cuối cùng người Nhật muốn hướng tới đó là cải biến tục uống trà du nhập từ ngoại quốc trở thành một tôn giáo trong nghệ thuật sống của chính dân tộc mình, một đạo với ý nghĩa đích thực của từ này. Hiển nhiên ở đây trà đạo, không đơn thuần là con đường, phép tắc uống trà, mà trên hết là một phương tiện hữu hiệu nhằm làm trong sạch tâm hồn bằng cách hòa mình với thiên nhiên, từ đó tu tâm dưỡng tính để đạt giác ngộ.
(sưu tầm)

(TuyetMai và em gái Nhật tại một buổi tiệc trà )
Đầu năm Học trà đạo
NguyenTuyetMai.
茶道 (Sa đô) nhằm mục đích tu luyện tâm tính , học cách ứng xử nghi lễ của người Nhật bản . Tôi bắt đầu vào học theo trường phái 裏千家 (urasenke) cũng thật bỡ ngỡ vì chưa 1 lần được nhìn và nghe nữa . Nhưng chỉ mới lần đầu tiên thôi, tôi đã bị cuốn hút ngay, sau khi tôi nhìn thấy những động tác rất tỉ mỉ , tinh tế và khéo léo, cảm động đến "dễ sợ" của các trà nhân đang làm như biểu diễn một màn kịch truyền thống mang đậm nét văn hóa Nhật bản mà ai ai nhìn thấy cũng cảm thấy thích thú và muốn học tập ( cái này là suy nghĩ cá nhân chưa chắc đã đúng ). Chưa kể là được nhìn thấy những cái bát đựng trà rồi thì các lọ hay bình đựng trà qua những hoa văn thật là giản dị , hết sức tinh tế . Bát đựng trà đều có mặt trái , mặt phải khi ta sử dụng nữa .
Đầu năm mới bao giờ cũng phải cắm 1 bình hoa chỉ với 2 loại hoa あけほの và うぐいずかづら này . Đây là hoa được qui định cắm trong dịp tết từ rất lâu đời của người Nhật .
Phòng trà mà tôi vào học , vì là sau dịp tết nên cũng đã được chuẩn bị 1 lọ hoa cắm với 2 loại hoa trên và trên tường cũng có treo bức tranh cuộn được viết bằng bút lông với dòng chữ ふじこれこじつ , nói lên ý nghĩa của buổi tiệc trà .
Hôm nay buổi học đầu tiên của tôi về trà đạo là được gặp một cô giáo đã 80 tuổi tên là 黒田 hướng dẫn mà thoạt đầu nhìn , tôi nghĩ bà chỉ ngoài 60 chút xíu . Bà giáo thật sự nhìn còn rất "trẻ" đẹp ngoài sức tưởng tưởng, bởi nước da mặt vẫn còn "mịn màng" hồng hào thật khó ai dám nghĩ bà đã ở độ tuổi 80 , dáng người nhỏ nhẹ , tiếp xúc có vẻ dễ tính chứ ko 厳しいnhư cô giáo dạy tôi học cắm hoa Ikebana hồi năm ngoái . Người thứ hai tôi gặp là bà ほり弘子, cũng tầm ngoài 70 nước da thì cũng ko thể chê vào đâu được với khổ người to cao , nói năng đức độ rất đáng nể trọng. Bà cũng thật hiền từ , tử tế và chỉ bảo tận tình cho 1 học sinh ngô ngọng mới biết đánh vần chữ cái あ、い、う、え、お。。。như tôi . Sau màn giới thiệu về bản thân , nghe tôi nói mình từ VN đến, họ ồ lên có vẻ như rất thán phục .Thế là được thể tôi lân la học hỏi được rất nhiều điều hay lẽ phải từ mấy người bạn già cũng trên dưới 60 tuổi . Người thứ ba tôi gặp và duy nhất chỉ có người này còn trẻ được tôi "chấm" là "bạn" , chị ước chừng ngoài 40 tuổi tên là 小鳥易 雅子 là có thể hợp cạ dzới tôi để chuyện trò và ngồi gần ngang bằng được với nhau .(Người Nhật hỏi tuổi và cân nặng là điều nên tránh , họ cho như thế là mất lịch sự và không tế nhị. Cho nên ngoài đời không ai biết được tuổi thật của nhau, nhưng không quên hỏi ngày sinh để biết sinh nhật của họ để còn chúc mừng. Khi giao tiếp chỉ có 2 danh từ bạn và tôi hoặc xưng tên nhau. )
(Phòng học trà, cô giáo đang giảng giải cách đánh trà)
Đầu tiên là cô giáo dạy tôi cách quì gối , chắp tay hay khoanh tay , úp tay gì gì cũng vậy , nhiều lắm ... Tôi quì gối , cúi đầu rồi tập chào 1 cách lễ độ nhưng còn rất ngượng ngùng và lúng túng các "bạn già" ngồi đối diện liền động viên cố gắng rồi sẽ quen và làm được thôi . Tôi lấy lại tinh thần và rất hứng khởi , bắt tay vào học tiếp cách đóng , mở cửa ra vào và cách rửa tay trước khi vào phòng trà .
Túm lại , tôi cũng rất thích thú như thể là : "Tôi cầm trong tay 1 chén trà , tôi nhìn thấy toàn thể thiên nhiên được thể hiện trong màu xanh lục của trà . Khi nhắm mắt lại, tôi khám phá ra những ngọn núi xanh và dòng nước tinh khiết tận trong tim tôi . Ngồi đơn độc uống trà trong cảnh tĩnh mịch, tôi cảm thấy chúng trở thành 1 phần của chính tôi . Có gì tuyệt vời hơn đối với kẻ đang đi theo trà đạo như tôi ? Câu trả lời là sự hài hòa của chủ và khách, được tạo bởi sự gặp gỡ của hai tâm hồn và sự chia sẻ 1 tách trà ."
1, Cách mở cửa phòng trà : Ngồi quì , dùng tay phải gạt nhẹ lỗ tròn phần trên ở giữa cửa , đủ để lọt bàn tay vào 1 khe khoảng 5cm sau đó hạ tay phải xuống phần dưới cao khoảng 30cm , dùng ngón tay gạt cửa đến đoạn giữa phần 2 đầu gối chụm lại thì dừng lại chuyển tay trái gạt cửa về phía trái cho đến khi cửa mở hết .
Chú ý : dùng 2~3 ngón tay giữa để gạt nhẹ cửa , ko dùng cả bàn .
2, Cách đóng cửa : vẫn ngồi quì và làm như phần mở cửa nhưng có điều là làm ngược lại .
3, Học cách rửa tay trước khi vào phòng trà :
Quì xuống bên cạnh bồn nước ,tay phải cầm gáo dội nước rửa tay trái , đổi tay trái dội rửa tay phải . Chuyển gáo đổ chút nước vào lòng tay trái húp ngụm nước đó tráng miệng . Sau cùng dùng tay trái cầm trên giữa gáo , tay phải cầm phần bên dưới gáo dội từ từ cho nước chảy đều xuống cả 2 bàn tay trái và xuống tay phải , dùng tay phải vuốt nhẹ xuôi chiều theo dòng nước chảy cho đến cuối cán gáo và đặt để gáo trả về vị trí ban đầu.

(Một trà viên đang được cô giáo hướng dẫn cách cầm gáo múc nước)
Tất cả các cách làm đều có bài bản và nguyên tắc nghiêm ngặt , thứ tự như các con số đếm vậy .Dưới đây là các nguyên tắc sưu tầm trong 1 quyển tạp chí tiếng nhật :
Trà đạo tuân thủ trong 7 nguyên tắc . Đó không chỉ là 1 nghệ thuật hay 1 lối giải trí ,mà còn là 1 cách sống ,với những giá trị đạo đức và tinh thần riêng . Các nguyên tắc của trà đạo là :
1."hãy pha 1 chén trà ngon" có nghĩa là không những trà phải chất lượng và được chuẩn bị kĩ , mà còn phải được pha theo 4 yếu tố:WA (nét hài hoà),KEI(lòng tôn trọng),SEI(sự thanh khiết) và JAKU(tính tĩnh lặng).
2. "hãy xếp củi để đun nước" , chỉ ra mức độ thực hành của chủ nhân,Kỹ năng và sự thành tâm.
3."Hãy cắm hoa giống như ngoài cánh đồng"có nghĩa là chủ nhân phải chọn lựa hoa cẩn thận và phải cắm hoa làm sao cho toát ra tất cả sức sống và vẻ đẹp của chúng (lời bình: nguyên tắc này , tôi nghĩ nó đòi hỏi chúng ta phải có vốn kiến thức hiểu biết vế nghệ thuật cắm hoa (ikebana)
4."Hãy đi trước trong mọi chuyện"tức là mọi việc phải được lập kế hoạch cẩn thận.
5. "Vào mùa hè , hãy gợi ra sự mát mẻ.Vào mùa đông , hãy gợi ra sự ấm áp", muốn nói đến bầu không khí phải đạt đến.bầu không khí phải được chọn ra bằng sự chọn lựa cuộn giấy họa,bằng lối trang trí của đồ sứ và bằng cách chọn hoa.
6."Hãy chuẩn bị đón cơn mưa" có nghĩa là không bỏ qua chi tiết nào trong việc chuẩn bị và có thể thích nghi với mọi tình huống.
7"Hãy dành cho mỗi khách mời 1 sự quan tâm đặc biệt"để dạy rằng dù là chủ hay khách cũng đều phải đối xử với nhau 1 cách tôn trọng.Khi cùng nhau hành động,họ chỉ còn là 1,trong 1 sự hài hoà hoàn hảo.Chủ mời trà với tất cả tâm hồn, khách cũng đón nhận như thế với sự tế nhị, mộc mạc , kính trọng.
Giới thiệu 1 chút về tiệc trà đạo
Chaji là tiệc trà truyền thống của người Nhật Bản và thường được thưởng thức cùng với một số món ăn cổ truyền. Trà đạo được coi như một nghệ thuật, một thú vui tao nhã của người Nhật nên việc chuẩn bị một tiệc trà không những đòi hỏi rất nhiều thời gian mà còn cần phải hết sức chu đáo.
Thường thì chủ nhà phải chuẩn bị tiệc trà từ nhiều ngày trước đó sao cho tiệc trà có thể diễn ra một cách hoàn hảo đến từng chi tiết. Tiệc trà phải chuẩn bị sao cho mỗi lần thưởng thức trà người dự phải cảm nhận được không chỉ hương vị độc đáo của trà đem lại mà phải có được những khoảng khắc ấn tượng chỉ có thể có một lần trong đời. Mỗi tiệc trà đem lại cho người thưởng thức một ấn tượng độc đáo không thể trộn lẫn
Chaji thường được tổ chức trong một phòng thiết kế dành riêng cho trà đạo. Căn phòng này gọi là chashitsu. Thường thì căn phòng này nằm cách xa khu dân cư và có vườn cây bao quanh.
Khi khách đến, thường là 4 người, họ sẽ được dẫn vào phòng khách. Tại đây hanto, người trợ tá giúp chủ nhà trong tiệc trà, bưng lên và mời các vị khách sayu, nước nóng được dùng để pha trà. Các vị khách sẽ chọn ra trong số họ một người được gọi là khách chính. Sau khi khách chính được chọn, hanto sẽ dẫn khách tới một khu vườn có vòi phun nước và không có hoa. Đi đầu là hanto, tiếp theo người khách chính và lần lượt là các vị khách khác. Khu vườn này được gọi là roji, vườn sương. Khi bước vào khu vườn sương, khách cảm thấy như được thoát khỏi mọi bụi bặm của thế giới ồn ã bên ngoài và lạc vào một không gian thanh tịnh. Khách sẽ ngồi trên những chiếc ghế băng dài, koshikake machiai, đợi chủ nhà, teishu, tới.
Trước khi đón khách chủ nhà, teishu, phải rửa tay, tráng miệng bằng nước trong một bồn đá nhỏ, tsukubai đặt trước phòng trà. Sau đó chủ nhà đi qua cửa giữa, chumon, cúi mình chào khách. Không ai nói một câu nào. Chủ nhà đi đầu, tiếp đến là hanto, người khách chính rồi lần lượt là những thành viên trong đoàn khách mời cùng vào phòng trà. Tất cả đều bước qua cánh cửa giữa - biểu tượng ranh giới giữa một bên là thế giới trần tục và bên kia là thế giới tinh thần thanh cao của trà đạo.
Những vị khách và người trợ tá cũng phải rửa tay ở bồn đá trước khi vào phòng trà. Cánh cửa phòng trà không cao lắm nên khách vào đây đều phải cúi khom lưng mỗi khi đi qua. Cánh cửa này mang hàm ý khi mọi người tham gia vào thế giới của trà đạo đều bình đẳng như nhau không phân biệt địa vị xã hội cao hay thấp. Người cuối cùng đi qua ngưỡng sẽ đóng cửa lại.
Căn phòng được bài trí khá đơn giản. Trong phòng có một hốc tường gọi là tokonoma. Trong hốc tường đó có treo một bức tranh cuốn, kakemono, được chủ nhân lựa chọn kỹ lưỡng. Bức tranh này thể hiện chủ đề của bữa tiệc trà.
Trước khi ngồi vào chỗ của mình, các vị khách cùng chiêm ngưỡng ấm trà, kama, và bếp (gọi là furo nếu là bếp xách tay và gọi là ro nếu loại này đặt dưới nền vào mùa đông để sưởi ấm) đặt sẵn trước đó. Khách sẽ ngồi theo vị trí phân cấp đã định. Chủ nhà và các vị khách cùng ngồi và lần lượt cúi chào lẫn nhau. Trước tiên là giữa chủ nhà và vị khách chính và sau đó chủ nhà và các vị khách còn lại.
Nếu tiệc trà diễn ra trong mùa đông thì bếp được nhóm lên ngay sau khi chủ khách kết thúc thủ tục chào nhau còn nếu không thì bếp được nhóm sau bữa ăn. Thường thì người Nhật cho thêm vào bếp hương trầm để tạo không khí trang trọng.
(Còn tiếp...)
Đôi lời giới thiệu về Tắm Tiên của TuyetMai
Nhật bản là một quốc gia có núi lửa hoạt động mạnh nên tại đất nước này có đến hàng ngàn onsen (suối tắm nước nóng)nằm rải rác dọc theo chiều dài và chiều rộng của cả nước . Onsen có nhiều loại và hình dạng bao gồm cả ngoài trời và trong phòng tắm . Onsen là một tính năng của trung tâm du lịch , phát triển mạnh ở nông thôn . Là nơi thu hút khách du lịch rất lớn . Đặc biệt cho các cặp vợ chồng , gia đình hoặc các nhóm công ty muốn đổi gió , thư giãn cho cuộc sống đỡ nhàm chán .

Nhật có phong tục tắm chung , khỏa thân cả Nam và nữ từ rất lâu đời , đây cũng là nét văn hóa độc đáo của Người Nhật . Đối với họ thì việc tắm chung , thể xác với tình dục là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt , không liên quan gì đến nhau . Nhật là một nước có nền văn minh hiện đại , tính tự giác rất cao , chấp hành tuyệt đối các quy định nếu có . Chuyện làm phiền người khác thật sự là một điều đáng xấu hổ . Vậy nên khi đến những nơi tắm chung có cả Nam và Nữ thì tuyệt nhiên không có những hành động khiếm nhã như chọc ghẹo và có những ánh mắt mất lịch sự với nữ giới . Bạn có thể tự tin vào tắm Onsen (chung hoặc riêng )sau khi đã rửa sạch sẽ cơ thể bằng xà phòng . Nữ giới có thể dùng tấm khăn che từ phần ngực trở xuống mà không ai cảm thấy xấu hổ hay ngượng ngùng , không được mặc đồ lót vì như thế sẽ bị cho là không hợp vệ sinh .

Theo "yêu cầu" của một số bạn muốn biết kiểu tắm onsen của Nhật như thế nào , họ không hình dung ra nổi hiii . Hôm nay nhân đầu Xuân năm mới , TuyetMai mới đi tắm Tiên về , mời các bạn thưởng thức nét đẹp văn hóa độc đáo này cùng những tấm hình minh họa . Khi vào tắm thì không ai bấm máy để chụp hình và cũng không dùng khăn cuốn người như các hình ảnh mà phải để thân thể hoàn toàn tự nhiên như khi "trời đất" đã sinh ra vậy . Nếu bạn có trí tưởng tượng một chút thì có thể nghĩ đến bầy khỉ đang tắm cũng như vậy đó . Người thì ngồi vắt vẻo trên mỏn đá , người thì nằm phơi mình trên bãi sỏi , hoặc đi lại như những "con nhộng" biết đi , sẽ rất thú vị cho những ai vào tắm lần đầu đấy !

TuyetMai rất thích tắm onsen và hầu như tuần nào cũng đi , ít nhất là 1 lần , có khi 2 đến 3 lần cũng là chuyện bình thường . Còn rất nhiều kiểu tắm nữa mà khi vào tắm không được phép chụp hình nên chỉ tả lại theo những gì đã thực sự biết và được tận hưởng mà thôi .
Đầu Xuân em đi tắm Tiên
Thơ Nguyễn Tuyết mai
Đầu Xuân đi tắm Tiên
Đường rừng dài triền miên
Suối Tiên người tấp nập
Em ngượng ngùng e ấp
Thẹn thùng cởi áo xiêm
Em nghiêng mình làm duyên
Ánh trăng thanh lồng lộng
Bao nàng Tiên soi bóng !
Những tấm thân ngọc ngà
Da trắng hồng nõn nà
Vẫy vùng trong nước ấm
Đẹp tựa như ...Hằng Nga .
Nếu được ngắm bầy Tiên
Đêm Xuân thật diệu huyền
Có cả em trong đó
Chắc rằng anh muốn điên !!!
Japan chiều mùng 3 tết 2012.
NỐI LỜI XUÂN ... MAI
Thơ Nguyễn Tuyết Mai.
(Kính tặng anh Y )
Em là vị khách hôm nào
Quen nhau một buổi khi vào đọc thơ
Trao nhau một chút hững hờ
Hồi âm tin đến mà ... ngơ ngẩn lòng
Dẫu rằng cách núi ngăn sông
Đọc thư nhau thấy tấm lòng không xa
Anh là Xuân - rất bao la
Mai vàng em nở nhà nhà đón Xuân
Anh là cơn gió mát lành
Em sương mai lạnh long lanh cây đời
Hỏi rằng Xuân hỡi ... ai ơi !
Anh là ai ? Em mãi ngời: Tuyết Mai !
Japan mùng 1 tết 2012.

MÙA ĐÔNG QUA
Thơ Nguyễn Tuyết Mai.
Cành khô lá trụi trơ trơ
Lá vàng rơi khiến lòng ngơ ngẩn lòng
Nỗi niềm xa xứ cuối đông
Bồn chồn, thổn thức nhớ mong quê nhà.
Đêm khuya lạnh buốt thịt da
Ngoài hiên lất phất sương sa lạnh lùng
Ánh trăng vằng vặc không trung
Giọt buồn nhỏ lệ muôn trùng nhớ thương.
Nhớ ai, mong phút trùng phùng
Dặm ngàn cách trở nhớ nhung chắp vần
Nỗi niềm xa xứ bần thần
Đông đang qua, ngóng mùa Xuân sắp về !
Japan đêm cuối năm 2011.

Nhớ !
Thơ Nguyễn Tuyết mai.
(Tặng Z người bạn đã cùng vào đối thơ tại diễn đàn của người Huế những năm trước .)
Trời tuy không nổi cơn dông,
Mà lòng dậy sóng nhớ mong một người
Bần thần khắc khoải người ơi !
Con tim thổn thức - tình đời vương tơ.
Xa xôi vẫn nhớ lời thơ
Có chi để dạ ngẩn ngơ thế này ?
Khéo cho con tạo vần xoay
Thời gian - ký ức - đẹp thay tình đời !
Japan tháng 4 2006