Truyện lịch sử

 

 

 CỜ TANG ĐIỂM TƯỚNG

 

                                                                                                        Truyện lịch sử của Nguyễn Anh Đào

 

          Trời dã ngả chiều. Những cánh cò lấp loá từ ngoài bãi sông tìm về chốn ngủ bắt đầu chấp chới bên những rặng tre bao bọc quanh thành Mê Linh. Bà Man Thiện(1) ngồi tiếp khách trong phòng nhưng mắt vẫn nhìn ra phía cổng mong hai người con gái là Trắc và Nhị ra đi từ sáng sớm vẫn chưa thấy trở về.

          Khách đến nhà hôm nay là một thanh niên tuấn tú vóc người cân đối nở nang tuổi chừng ngoài đôi mươi. Chàng tên là Thi Sách con quan Lạc tướng ở huyện Chu Diên. Thi Sách đến Mê Linh lần này là lần thứ hai. Lần trước chàng theo cha đến đây với cung nỏ mũi lao nhưng chỉ đứng ngoài cửa chờ cha mình bàn bạc với chủ nhà trước khi phường săn của hai huyện vào cuộc đua tài. Còn lần này chàng đến với tư cách là một phi thủ quyết giật giải thắng thua. Hơn thế nữa Thi Sách còn thấy mình như một chàng rể tương lai của nhà họ Trưng hôm nay đến như một cuộc trình diện. Do vậy phải làm sao để thể hiện được mình ngõ hầu xiêu lòng ý trung nhân.

 

alt

 

 

Cha của Thi Sách vốn là bạn đồng cấp với chồng bà Man Thiện lại cùng chung gốc tích dòng dõi họ Hùng nên hai người từ nhỏ đã đi lại với nhau thân thiết. Hàng năm cứ vào dịp đầu xuân Mê Linh và Chu Diên lại tổ chức cuộc thi săn thú để tìm ra người dũng mãnh cùng những tay lao tay nỏ thiện xạ xung vào đội thân binh khi cần có thể mưu việc lớn. Sau mỗi cuộc thi săn hai vị Lạc tướng lại ngồi với nhau nhâm nhi chén rượu rồi luận bàn về thế sự. Câu chuyện cuối cùng bao giờ cũng xoay quanh tội ác của bọn quan lại nhà Hán đứng đầu là tên Thái thú Tô Định đối với dân Giao Chỉ.

Một lần cũng trong căn phòng này quan Lạc tướng huyện Mê Linh làm tiệc thịnh soạn để tiếp bạn. Chén rượu mới đưa lên ngang miệng Trưng Lạc tướng lại đặt xuống lắc đầu chán nản nói với khách:

- Lòng dân oán hận ngút trời không còn cam chịu được nữa. Nhưng tiếc rằng hai chúng ta đều già yếu tay kéo không nổi dây cung dáo vung không quá mặt nên đành phải bó tay. Buồn lắm!

 Quan Lạc tướng Chu Diên vuốt râu gật gù:

 - Bác đừng quá lo. Rồi cánh trẻ sẽ thay ta. Tre già măng mọc mà.

Trưng Lạc tướng vẫn rầu rầu nét mặt giọng bùi ngùi:

- Cánh trẻ à? Bác còn có hai cháu trai là Sách và  Bằng. Còn tôi chỉ sinh được hai gái. Mà con gái thì việc kiếm cung dáo mộc kham sao nổi.

          Tay vẫn cầm chén rượu đầy quan Lạc tướng huyện Chu Diên vươn người ghé sát vào quan Lạc tướng huyện Mê Linh nói nhỏ:

          - Bác sinh được hai gái tôi sinh được hai trai. Thế là có sự sắp đặt của ông trời rồi. Tôi xin bác đứa cháu đầu cho thằng Sách nhà tôi. Việc đòi lại giang sơn của họ Hùng ta giao cho hai trẻ nhất định sẽ thành.

           Quan Lạc tướng huyện Mê Linh như người tỉnh ngủ đập tay vào đùi bạn:

          - Bác nói thật trúng ý tôi. Từ nay hai nhà chúng ta như một! Nào ta cạn chén đi chứ rồi bàn việc lớn!

          Việc hai gia đình họ Thi và họ Trưng đang có thế lực nhất ở đất ở Mê Linh và Chu Diên nay lại kết thân với nhau làm cho thanh thế của hai nhà lan ra khắp quận Giao Chỉ vào cả tận Cửu Chân Nhật Nam. Nhiều người tìm đến hỏi thăm chúc mừng. "Quả là trai tài gái sắc đũa ngọc mâm vàng!".

          Bọn quan cai trị nhà Hán biết được chuyện đó chúng vừa dè chừng vừa tìm cách ngăn chặn. Nghe nói lại cả trên Thao Giang cũng có người đang tập hợp lực lượng để nỏi dậy chống lại chính quyền địa phương. Tô Định tức giận. Hắn ra lệnh điều quân lên ngay trên đó để đánh dẹp.

 

 

***

 

          Cuộc thi săn mùa xuân năm nay muộn hơn mọi năm vì quan Lạc tướng huyện Mê Linh mới qua đời. Còn quan Lạc tướng huyện Chu Diên thì gìà yếu nên chỉ cho hai con giai là Thi Sách và Thi Bằng cùng vài chục gia binh ngược sông Cái bằng những chiếc thuyền độc mộc lên đất Mê Linh.

          Trước khi bước xuống thuyền Thi Hùng nắm tay con giai là Thi Sách dặn dò:

          - Trưởng nữ của Trưng Lạc tướng tên là Trắc từ bé sống ở cố đô Phong Châu ngay cạnh chỗ Lầu Thượng do vua Tổ dựng lên. Trắc thạo nghề nuôi tằm chọn kén lớn lên theo cha về cai quản đất Mê Linh vốn là một trang thục nữ đảm đang khéo léo. Đó là người con gái mà cha nhằm kén cho con làm vợ. Cha đã ngỏ lời với Trưng Lạc tướng và được ông bà vui lòng chấp nhận. Nay con lên đó lựa dịp mà tỏ tình với người ta. Việc săn bắn là một nhẽ. Việc làm sao để mẹ con bà ấy cảm phục là điều con phải lưu tâm. Sau chuyến đi này cha sẽ tính chuyện làm đám cưới cho hai con sớm nên vợ nên chồng rồi sau đó thì cùng nhau gánh vác việc nhà việc nước cho trọn đạo làm trai.

          Thi Sách cúi đầu cảm tạ cha trong lòng dạt dào niềm vui và hạnh phúc.

          Tuy mới gặp nhau một lần trong chuyến đi săn trước nhưng trái tim đang độ nồng nàn say đắm của người con trai đất Chu Diên đã ôm trọn hình ảnh người con gái họ Trưng có khuôn mặt đẹp như trăng rằm cổ cao ba ngấn và dáng đi như phượng múa giọng nói tựa chuông ngân.

          Trăng thượng tuần đã lấp ló phía rặng tre. Tâm trạng của Thi Sách cũng giống như bà Man Thiện. Chàng vừa nói chuyện vừa nhìn ra ngoài ngóng đợi.

          Có tiếng chó xủa rồi tiếng gia nhân mở cổng. Sau đó là hai người con gái xấp xỉ nhau tuổi mười chín đôi mươi lại giống nhau như hai giọt nước. Cả hai đều gọn gàng và xinh đẹp nhẹ nhàng trên mình ngựa bước xuống.

          - Sao giờ này hai con mới về? - Bà Man Thiện hỏi.

          Người chị nghiêng đầu chào khách rồi chắp tay thưa:

          - Chúng con phải men theo bờ sông Như Nguyệt lên mãi trên đó mới gặp được chị Đoan. Nghe chị kể mà thấy trong lòng sôi lên sự căm giận bọn giặc Hán tàn bạo.

          - Đầu đuôi thế nào con kể lại cho mẹ và anh Sách nghe đi.

          Trưng Trắc kể:

          - Chị Đoan họ Trần người xứ Đông. Bố chị ấy làm quan từ thời vua Triệu chỉ vì bất bình với bọn quan lại nhà Hán mà bị Tô Định sát hại. Chị đã tập hợp những chị em có chồng con bị chúng bắt lên rừng lấy sừng tê xuống biển mò ngọc chai lập thành một đội nữ binh đi phá trị sở của bọn quan cai trị đòi trả chồng con về. Lực lượng lên tới hàng nghìn người nhưng cuối cùng vẫn không thắng được chúng lại còn bị chúng đàn áp đành phải nương náu chờ thời. Nay nghe tin hai nhà họ Thi và họ Trưng liên kết với nhau nên chị ấy muốn cùng hợp sức. Chúng con gặp nhau vừa tâm sự vừa bàn tính nên về muộn.

          Thi Sách ngồi trong phòng khách nghe xong mà thấy trong bụng như  mở cờ. Còn bà quả phụ chủ nhà thì cáo lui một cách tế nhị để con gái dược tự nhiên ngồi tiếp khách trai.

          Vốn quen biết nhau từ lần trước nên chỉ qua vài câu chuyện hỏi thăm ban đầu một cách chân tình cởi mở cả hai người đã thấy nặng lòng xao xuyến. Qua ánh mắt tình tứ qua cử chỉ nồng hậu của người con gái đất Mê Lunh Thi Sách càng thêm quyến luyến tưởng như không thể dời được nàng. Sau lời cầu hôn tha thiết của Thi Sách Trưng Trắc vừa e thẹn vừa sung sướng nhận lời. Hai người trao nhau khăn trầu kỷ niệm.

          Sáng hôm sau hội săn mở. Tuy có muộn hơn mọi năm nhưng trai tráng trong vùng nô nức vào cuộc đua tài số người dự có phần đông hơn lần trước. Ngày đầu cả hai bên chỉ mang về được những con hươu con nai con hoẵng.... Mong muốn của mọi người là phải săn được hổ dữ. Giải treo chỉ là cành cau lá dầu và vài vuông lụa nõn tơ tằm nhưng phúc lộc cả năm thì ai cũng mong đợi. Cho đến chiều ngày thứ ba thì bọn thân binh của Thi Sách khệ nệ khiêng về một con hổ đực to như con trâu mộng. Ở đầu ở bụng nó còn găm ngập vào những mũi lao có khắc tên Thi Sách. Mọi người nhìn chàng trai đất Chu Diên với ánh mắt đầy thán phục. Bà Man Thiện cũng mừng thầm vì con gái mình từ nay đã bén duyên được cùng với người con trai dũng cảm ấy.

          Nhưng có một điều bí mật mà không ai biết đến là khi đương đầu với mãnh hổ Thi Sách đã phải cố hết sức mình để chiến thắng. Chúa sơn lâm vào lúc cùng đường đã gầm lên nhào lộn rồi xông thẳng vào đối phương. Thi Sách tưởng chừng phải bó tay phó mặc cho số phận thì vừa lúc ấy có hai mũi tên bay trúng vào hai mắt con mãnh thú khiến nó khựng lại gầm rú tại chỗ nhờ đó mà chàng trai đất Chu Diên kịp trở ngang mũi lao phóng thẳng vào cổ họng nó. Con vật ngã đùng ra. Còn dũng sĩ thì ngửa người dựa vào gốc cây há miệng thở dốc hai mắt gần như nhắm lại. Người bắn hai mũi tên đó chính là con gái quan Lạc tướng đất Mê Linh.

          Trong lúc Thi Sách chưa kịp hoàn tỉnh nàng đã rút lấy hai mũi tên ở mắt con hổ có khắc tên mình rồi lặng lẽ ra khỏi hiện trường.

          Sau hội săn năm đó Thi Sách và Trưng Trắc đã thành vợ chồng đúng với ý nguyện của cha mẹ hai bên và nhân dân hai vùng đất. Lễ kết hôn của hai người khách khứa đông như hội. Không chỉ bạn bè thân thuộc mà cả những người chưa hề quen biết nhưng hâm mộ cô dâu chú rể từ khắp nơi cũng về dự để chúc mừng họ nên duyên chồng vợ. Cưới rồi nhưng ai vẫn ở tại quê của người ấy(2). Chỉ những con thuyền đuôi én lặng lẽ đưa Thi Sách từ Chu Diên về Mê Linh gặp vợ hoặc đưa Trưng Trắc từ Mê Linh về Chu Diên gặp chồng. Họ còn đi xa hơn không những vào tận Cửu Chân Nhật Nam mà còn lên cả Hợp Phố Nam Hải ngoài thì nói là đi tuần trăng mật nhưng thực ra họ đi để kể tội ác của Tô Định và vận động đồng bào nhất là chị em phụ nữ rèn vũ khí gom thóc gạo để chờ có dịp thì nổi dậy. Nhận lời hưởng ứng có chị Lê Chân ở vùng ven biển chị Đỗ Năng Tế chị Tạ Thị Cẩn ở chân núi Tản Viên chị Xuân Nương ở vùng Thao Giang. Đặc biệt là chị Trần Thị Đoan(3) ở xứ Đông bên bờ Như Nguyệt. Chị Đoan đã tập hợp được gần năm nghìn nữ binh ngày đêm tập luyện chỉ chờ nữ tướng họ Trưng phất cờ là một phen cùng nổi dậy.

          Tình hình đó khó bề che mắt được tên thái thú cáo già gian ác. Từ lâu hắn biết ở đất Mê Linh đang ngấm ngầm một ngọn lửa phản kháng chỉ cần một cơn gió thổi là bùng lên thiêu cháy cả tập đoàn thống trị nhà Hán trên đất Giao Chỉ. Vì vậy hắn tìm cách triệt phá. Việc đầu tiên là tiêu diệt lực lượng của Chu Diên cô lập Mê Linh bằng cách bất ngờ cho quân ập đến bắt Thi Sách đem chém đầu rồi bêu xác trước cổng thành. Tin dữ báo đến làm Trưng Trắc bàng hoàng đau đớn. Bà tự tay đánh trống đồng vang dội ra lệnh hợp binh quyết một phen trả thù chồng đền nợ nước. Thanh niên nam nữ khắp nơi kéo đến xin nhập vào nghĩa binh. Bà cho tập hợp lại phân chia thành đội ngũ cắt cử người chỉ huy. Trước hết Trưng Trắc chọn một đội cảm tử nhằm vào đêm tối trời lẻn đến cổng trại giặc cướp lấy xác Thi Sách mang về chôn cất. Khi đội ngũ đã tề chỉnh đông tới vài vạn Bà ra lệnh cho quân sĩ kéo lên cố đô Phong Châu đến bên bờ ngã ba  Bạch Hạc. Tại đây nữ tướng cho lập đàn thề uy nghi ngay bên bờ Lô Giang.

          Dưới bầu trời lồng lộng nơi có ba con sông dồn nước làm một Trưng Trắc ngửa mặt nhìn lên núi Nghĩa Lĩnh vái lạy các Tổ Vương rồi trỏ kiếm xuống sông cất vang lời thề nguyện quyết diệt tan giặc Tô Định trả nợ nước báo thù nhà.

          Sau lời thề sắt đanh đó tiếng trống đồng ầm ầm nổi lên hoà với tiếng cồng tiếng chiêng khua vang động cả một góc trời. Dân các nơi xung quanh nghe được ai nấy tay dao tay búa cầm nỏ cầm khiên cuồn cuộn đổ về quanh đàn thề xin cùng đi đánh giặc. Trưng Trắc cùng em là Trưng Nhị tay cầm gươm mình mặc giáp trụ rực rỡ phía trước ngực là tấm hộ thân bằng đồng thau lấp lánh cùng với chiếc đai khoá đồng trông cực kỳ oai phong lẫm liệt. Hai bà cưỡi voi dẫn đầu đoàn quân bừng bừng khí thế từ Phong Châu dọc theo bờ sông Hồng tiến xuống phía nam tìm đến các phủ thành có bọn quạn lại Nhà Hán trị nhậm để khiêu chiến.

          Trước khi vào cuộc chiến sinh tử với kẻ thù có người tâu lên nữ tướng xin cho quân sĩ mang tang phục để trở chồng bà là Thi Sách vừa bị sát hại. Mọi người tưởng việc đó hợp với đạo nghĩa sẽ được bà đồng ý nhưng Trưng Trắc khảng khái nói:

          - Việc đánh bọn giặc Hán phải quyền biến. Nếu làm tiều tuỵ thì nhuệ khí ắt tàn theo. Ta mặc giáp phục lộng lẫy là để trăm họ trông thấy mà phấn khích xông lên và bọn giặc nhìn thấy phải khiếp nhược. Sau khi quét xong bọn giặc dữ ta sẽ cử đại tang lễ chồng ta.

          Sau lời nói bất hủ đó quân sĩ ai cũng cảm động cùng một lòng ào ạt xông lên tiếng hò reo vang trời dậy đất bám theo bước chân voi của chủ soái xông tới phá tan toà đô uý trên đất Mê Linh rồi lại ào ào như thác lũ kéo xuống Luy Lâu. Đoàn quân càng đi càng đông thêm. Trị sở của Giao Chỉ quận đã bị phá tan tành. Tên Thái thú Tô Định hoảng hốt run sợ phải lột bỏ mũ áo cắt râu tìm đường chạy trốn về tận Nam Hải. Trong lúc quân ta truy lùng bắt sống hắn để phanh thây xé xác thì tin tức khắp nơi từ Cửu Chân Nhật Nam Hợp Phố tới tấp bay về báo cho nữ chủ soái biết là 65 thành trì đã thuộc về nghĩa quân.

          Sau ngày toàn thắng Trưng Trắc bỏ giáp phục mặc tang phục trở chồng. Muôn dân Giao Chỉ tưng bừng mở hội mừng cuộc đại thắng đầu tiên của dân tộc. Trai gái khắp nơi vung rìu đồng khua dáo sắt đội mũ lông chim nhảy múa theo tiếng cồng chiêng rộn rã. Đó cũng là ngày người con gái quan Lạc tướng huyện Mê Linh được toàn thể nhân dân và quý tộc Lạc Việt tôn làm vua. (Sự kiện đó diễn ra vào mùa xuân năm Canh Tý (40) tức Kiến Vũ thứ 16 đời Hán Quang Vũ bên Trung Quốc).

          Giang Sơn của họ Hùng đã sạch bóng quân xâm lược.

          Trên đất cũ Mê Linh kinh đô của người Lạc Việt được dựng lên nguy nga tráng lệ. Trước cảnh tưng bừng của muôn dân vừa được giải phóng lại được triều đình miễn thuế ba năm ai cũng hồ hởi phấn khởi. Triệu người như một dành cho Nữ Vương lòng thành kính biết ơn. Nhưng lòng bà vẫn không vơi đi nỗi buồn nhớ đến người chồng tài đức cùng chung một chí hướng đã vì nghiệp lớn mà hiến trọn cả cuộc đời xuân trẻ.

          Hai nghìn năm sau mối tình của đôi trai tài gái sắc ấy vẫn như vầng trăng vằng vặc giữa trời. Với lòng cảm  thông sâu sắc một nữ sĩ thời nay đã có những câu thơ đầy xúc động nói về mối tình cao đẹp đó :

                            "Ải Bắc quân thù kinh vó ngựa

                             Giáp vàng khăn trở lạnh đầu voi.

                             Chàng ơi điện ngọc bơ vơ quá!

                             Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi..."(5).

_____________ 

(1). Man Thiện: Mẹ của hai bà Trưng được tôn là Man Hoàng Thái hậu có thần tích ở đền thờ Hai Bà

(2). Phải chăng đó là tàn dư của chế độ mẫu hệ?

(3). Tướng của hai Bà Trưng được phong là Thánh Thiên Công chúa có đền thờ ở Bắc Giang.

(4). Lấy trong sách Thiên Nam ngữ lục

(5). Thơ của Ngân Giang

 

                                                                                                                      

 

 

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'12440','ii6jejq46vspj47cjahv2v9rj7','0','Guest','0','54.80.83.123','2018-09-19 05:20:39','/a282046/truyen-lich-su.html')