Thơ Đàm Tuất

                        Tìm anh nơi vô vọng

                                                                        Nguyễn Anh Đào

Nhà thơ Đàm Tuất vừa có chuyến đi vào miền Trung cùng đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ. Anh có một số bài thơ mới làm qua chuyến đi trong đó có bài “Tìm anh”.


alt

                  Thắp hương tại Thành cổ Quảng Trị

                          

                          TÌM ANH

(Kính viếng anh trai: Liệt sĩ Đàm Hữu Mùi)

 

Gió lay phơ phất hồn lau

tiếng chim lạc dưới thung sâu gọi bầy

trời vần vũ

ngổn ngang mây

ai đưa em đến chốn này tìm anh!

 

Dấu mình dưới lớp cỏ xanh

Khóc lòa hai mắt… Mẹ thành cổ nhân

Câu thề - cũng nửa chừng xuân

Trai sinh thới loạn một gần… mười xa

 

Giữa rừng mộ chí bao la

lặng thầm

anh mãi chỉ là vô danh

lại thêm lần nữa hy sinh

và mang theo khúc quân hành về đâu…!

 

Sương mờ… mờ lấp dòng sâu

Em nghe vọng gió… những câu: Ơi đò!


alt

             Tại Nghĩa trang Trường Sơn

Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng nhưng nỗi đau mất mát do nó gây ra thì như còn mãi đó với thời gian.

Người anh của Đàm Tuất đã nằm lại ở đâu đó trên mảnh đất Miền Trung sau một trận đánh ác liệt trong cuộc chiến chống Mỹ cứu nước năm xưa. Nhân chuyến đi này Đàm Tuất tìm anh ở Nghĩa trang Trường Sơn rồi Thành cổ Quảng Trị. Nhưng càng tìm thì càng vô vọng. Nơi đây “dưới rừng mộ chí bao la” tìm đâu cho thấy cái tên Đàm Hữu Mùi. Và cái cảnh chiến trường xưa hiện ra không chỉ là máu lửa đạn bom mà còn có cả “tiếng chim lạc dưới thung sâu gọi bầy”. Lạnh lẽo buồn tủi và cả ai oán khi “Gió lay phơ phất hồn lau”. Cái hình ảnh “vi lô xao xác” mở đầu bài thơ ấy gợi nỗi nhớ thương da diết mà ta gặp đâu đó ở những bến bờ hiu hắt vào những chiều sương Châu Mộc trong thơ Tây Tiến của Quang Dũng. (Ai lên Châu Mộc chiều sương ấy/ Có thấy hồn lau những bến bờ?).

Có sự hy sinh nào khi đứa con dứt ruột đẻ ra lại không để lại trong cuộc đời người mẹ nỗi đau buồn chồng chất. Người mẹ của liệt sĩ Đàm Hữu Mùi đã “thành cổ nhân” sau những năm tháng “khóc lòa hai mắt”. Và người yêu của anh cũng đành dang dở câu thề vì “trai sinh thời loạn một gần… mười xa”. Sự hy sinh thật là quá lớn đối với gia đình họ Đàm!

Nhưng nỗi đau mất mát không chỉ dừng lại ở đó. Đàm Tuất chợt nhận ra sau hai chữ “vô danh” trên những tấm bia mộ liệt sĩ nơi đây là cả một khoảng trống vô biên vời vợi. Một thực thể có đấy hiện hữu đấy mà vĩnh viễn lại là không. Biết đâu trong số hàng hàng bia mộ đứng câm lặng kia lại không có hài cốt của anh Mùi dưới đó? Thế là:

“Lại thêm lần nữa hy sinh

anh mang theo khúc quân hành về đâu…!”.

Cuộc “Tìm anh” của Đàm Tuất vậy là chìm trong vô vọng. Giữa cảnh quan hùng vĩ và hoành tráng nơi nghĩa trang quốc gia được xây cất hiện đại đẹp như một công viên nườm nượp người thăm viếng mà anh bỗng cảm thấy đất trời vần vũ:

 “Sương mờ… mờ lấp dòng sâu

 em nghe vọng gió… những câu “Ơi đò”…

Người đọc cảm thấy tê tái như vừa nghe có tiếng hú của gió ngàn vọng về từ xa thẳm chập chờn những linh hồn liệt sĩ nhắc nhở chúng ta hôm nay: Đừng bao giờ lãng quên những người con của dân tộc đã ngã xuống trong cuộc chiến năm xưa dù là vô danh hay hữu danh.

("). Mời các bạn đọc thêm: Đàm Tuất: Thơ và Đời

                                                                                            N. A. Đ

xuân thu

Cảm phục ý chí và cái tình của cụ giáo. Bài viết nào cũng hay và ấn tượng. Cầu chúc cho cụ giáo bình an vô sự và có thêm nhiều bài viết về bạn bè văn chương.

Cầm Sơn

Tuân thue ý kiến của cụ Giáo. Bờm đã khuân bài viết này về bên nhà Bờm rồi. Chúc sức khỏe cụ giáo mau bình phục!