Truyện ngắn Tắm tiên của Trần Như Đắc

                              Có một niềm vui như thế

                                                                                         

                                                                                                                     Nguyễn Anh Đào

 

     Báo Văn nghệ số đặc biệt 18+19 ra ngày 30-4-2011 nhân kỷ niệm ngày giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước đã in truyện ngắn dự thi của tác giả Trần Như Đắc với cái tên ngồ ngộ “Tắm tiên”. Truyện đơn giản nhưng đậm tính nhân văn. Vẫn giọng văn nhẹ nhàng lối kể chuyện hồn nhiên không trau chuốt ít dùng thủ pháp ẩn dụ mà vẫn làm cho người đọc cảm nhận được ý nghĩa của hình tượng qua từng tính cách nhân vật. Đây là bước đi tiếp của “Chị tôi ở phố Hòe Nhai” (báo Văn nghệ số đặc biệt kỷ niệm đại lễ nghìn năm Thăng Long – Hà Nội) của “Một thời lính” NXB QĐND mà Trần Như Đắc vừa mang đến cho người đọc dịp đầu xuân Tân Mão.

     Nói “tắm tiên” có người nghĩ đến cảnh các cô gái Thái ở Tây Bắc thả mình trên các dòng suối mát để rồi tò mò liên tưởng về những xúc cảm bản năng. Nhưng không phải. Trong truyện của Trần Như Đắc vẫn cảnh tắm tiên nhưng là cảnh một vị tướng và một anh lính cần vụ hồn nhiên cọ lưng cọ người cho nhau rồi cùng ngắm của quý của nhau mà cười.

     Cái ông tướng Nông Văn Khờ ấy thích sống hòa vào với thiên nhiên cùng vào rừng lấy măng lấy nấm với lính thích uống rượu nút lá chuối nhắm với măng đắng chấm muối ớt. Ông không nhận quà biếu của cấp dưới không yêu cầu cần vụ phục dịch kể cả giặt quần áo. Có chăng ông chỉ bảo kỳ hộ lưng khi ông tắm mà tính ông thì thích tắm truồng ở suối. Những lúc ấy thân hình ông tạc vào không gian như một bức tượng “thịt da ông nhẵn bóng màu đồng hun”… Một vị tướng như thế gì mà quân đội ta không hùng mạnh. Đọc “Tắm tiên” của Trần Như Đắc ta lại nhớ tới Hịch tướng sĩ của Trần Hưng Đạo câu: “Tướng sĩ một lòng phụ tử hòa nước sông chén rượu ngọt ngào…”. Đó là tiền đề là cơ sở để quân dân ta đánh thắng mọi thứ giặc ngoại xâm dù chúng mạnh đến đâu.

     Nhưng người đọc vẫn thấy buồn.

     Bên cạnh tướng Khờ dân dã sống chan hòa với lính thì lại có ông tướng Huy sống quan cách thích quà biếu của cấp dưới. Mỗi lần về thăm nhà thì thằng Hòa cần vụ lại tất bật lo đóng gói những thứ quà cáp mà người ta biếu thủ trưởng của nó rồi chất đầy cả xe chở đi. Nghe tin ở đơn vị nào bắn được gấu rừng là thủ trưởng Huy cũng tìm cách gợi ý để họ biếu cho cái mật. Một thủ trưởng như tướng Huy tất phải có một cần vụ như thằng Hòa xun xoe nịnh hót tận tụy tăm nước cho thủ trưởng sau mỗi bữa ăn. Và con đường thăng tiến của hắn cũng khác cần vụ của tướng Khờ. Hòa được cất nhắc cho đi học sĩ quan chỉ huy. Còn “tôi” cần vụ của tướng Khờ được thủ trưởng quý mến đã giải quyết theo nguyện vọng cho về tiểu đoàn Bốn vì ở đấy “có suối Nách ở bản Dao đẹp lắm tha hồ mà tắm tiên nhé!”.

     Hai vị tướng với hai người lính cần vụ qua truyện ngắn “Tắm tiên” của Trần như Đắc là hai bức tranh đối lập một sáng một tối đáng để người đọc suy ngẫm.

 

     Không được giải gì trong đợt xét giải 5 năm của tỉnh Phú Thọ (2005-2010) mặc dù tác giả có hai tập truyện được in gửi xét. Trong khi đó mọi người khuân giải về như khuân củi. Tuy có buồn nhưng Trần Như Đắc không nản. Anh vẫn cặm cụi viết và viết. Anh khiêm tốn học hỏi những người có kinh nghiệm hơn mình. “Một thời lính” ra mắt bạn đọc được mọi người đánh giá cao qua cuộc hội thảo vừa rồi đã phần nào động viên anh. Trần Như Đắc quan niệm: Viết là để thể hiện tình cảm của mình trước cuộc sống chứ phải đâu là để lấy giải.

     Trần Như Đắc không có tên trong danh sách hội viên Hội nhà văn nhưng tuần báo Văn nghệ của Hội trong hai số đặc biệt gần đây đã in hai truyện ngắn của anh một tác giả tỉnh lẻ không tên tuổi không một lần “A lô” với BBT điều đó thật đáng trân trọng. Không những thế đó còn là mơ ước của một số nhà văn ngực đeo huy hiệu nhưng chưa thấy có truyện ngắn nào ra hồn được in trên báo nhất là báo Văn nghệ.

     Báo phát hành ngày 30-4 nhưng ngày 28-3 đã có bán ở quầy bưu điện. Anh Đắc đã mua vài tờ và đem đến tặng tôi một tờ. Trên nét mặt anh lộ rõ sự vui mừng. Đó là cái vui của một bác nông dân cần cù vừa được mùa bội thu bõ những ngày cuốc cày mưa nắng.

     Xin chia sẻ chân tình cùng tác giả.  

 

                                                                N. A. Đ

alt

alt

Cầm Sơn

Em vừa đi "Trại" về vào nhà thấy ông Giáo viết khỏe thế ai dám bảo ông Giáo đang yếu.
Chúc sức khỏe ông Giáo càng tốt lên và cho ra đời nhiều bài hay.
Chúc mừng nhà văn Trần Như Đắc tuyệt vời!

dactran

Lời cảm ơn

Người viết văn nghĩ được một truyện tâm đắc để viết là một hạnh phúc được đăng báo thì thấy sướng vô cùng nhưng được người đọc hiểu rõ những ý tưởng của người viết thì càng vui hơn.Bác Anh Đào là người rất am hiểu lại là người rất chân tình nên đã luôn động viên tôi rất đúng lúc chân thành cảm ơn Bác nhiều.

xuân thu

Tắm tiên viết rất gọn nhưng hàm súc đầy ăm ắp phải không bác? Cần gì phải huy hiệu Hội Nhà văn đeo ngực mua mép xưng danh nọ kia mà vưỡn ra được tác phẩm? Cụ giáo sức khỏe kém vậy mà vẫn để tâm vẫn viết rất gan ruột về bạn bè đâu cần "mác" nọ danh kia? Chúc cụ giáo sức khỏe và sáng tạo.